can ve cua nguoi dep
Lòng tự trọng của Triệu Dương trỗi dậy, anh gắng gượng đứng lên: “Tô Linh, tôi biết trong lòng cô coi thường tôi. Nhưng cô cũng đừng quên, hiện giờ cô là người phụ nữ của tôi. Đưa cô về ấy hả? Không có chuyện đó đâu!” …
Chương 1: Lên giường với người đẹp. Chương 2: Tranh chấp giữa 2 người phụ nữ. Chương 3: Lớp băng mỏng. Chương 4: Cướp hôn. Chương 5: Bị cô lập hoàn toàn. Chương 6: Nhà họ ngụy báo thù. Chương 7: Xát muối lên vết thương. Chương 8: Cưới vội. Chương 9: Bạn gái cũ.
Vẻ nóng bỏng của người đẹp Khmer cao 1,77m đại diện Việt Nam thi Miss Earth 2022 20/10/2022 16:03 Hôm 19.10, Á hậu Thạch Thu Thảo chính thức trở thành đại diện Việt Nam tham dự cuộc thi Miss Earth - Hoa hậu Trái đất 2022 tại Philippines.
Bạn đang đọc truyện Cận Vệ Của Người Đẹp của tác giả Bảo Tú. Câu chuyện xoay quanh nhân vật Triệu Dương quay về từ mưa bom bão đạn, Triệu Dương trở thành bảo vệ trực ca đêm của khu biệt thự cao cấp.
Lenovo vừa thực hiện một nghiên cứu chuyên sâu trên toàn cầu, để hiểu thói quen suy nghĩ và khám phá những phương thức tư duy mới thông qua công nghệ, từ đó kiến tạo một tương lai tốt hơn cho mọi người.
Ơi Vay Lừa Đảo. Người còn chưa tới gần đã rụt rè gọi tên "Anh Dương, là anh à?""Cô là?"Triệu Dương liếc nhìn cô ta, cảm thấy khá quen nhưng không nhớ ra tới khi đến gần, anh mới nhớ ra "Cô là cô gái hôm qua?"Có vẻ như cô gái hơi áy náy, giọng nói cũng nhỏ nhẹ "Là tôi, xin lỗi nhé...”Triệu Dương cười gượng, nếu không phải vì cô gái này thì Tiểu Ngũ sẽ không nhất thời xúc động, anh cũng không bị cuốn vào việc rắc rối ngày hôm trọng hơn là hôm qua cô gái này đột nhiên trở mặt, khiến anh rơi vào thế bị động khi giải quyết chuyện dù, cuối cùng nhờ có Cửu Xử can thiệp vào, mọi việc đều được xử lý êm xuôi và không để lại hậu quả gì, nhưng vô duyên vô cớ nợ Đường Nhu một ân huệ, sau này cũng phải trả nhiên, hôm nay cô ta lại chủ động tìm tới cửa là có ý gì, đơn giản chỉ xin lỗi chuyện hôm qua thôi sao?Triệu Dương hỏi "Cô tới... tìm tôi à?""Ừ, Tiểu Cường không nhận điện thoại của tôi..”."Xem ra tôi đoán không sai, hai người đã sớm quen biết!"Quả thật, Triệu Dương đã sớm cảm thấy quan hệ của Tiểu Ngũ và cô gái này không bình thường, bây giờ mới có thể xác định gái cúi đầu nói "Ừ, tôi là bạn của Tiểu Cường..”.Triệu Dương mỉm cười nói "Bạn? Tôi nghĩ là bạn gái mới đúng chứ?""Không... là do tôi không xứng với Tiểu Cường…”Nghe đến đây, Triệu Dương biết ngay giữa hai người này chắc chắn có không ít chuyện cũng lười hỏi, dứt khoát nói "Hôm nay cô tìm tôi có việc gì?""Là thế này, à... nhờ anh trả lại cho anh ấy giúp tôi!"Dứt lời, cô ta lấy trong túi xách ra một túi tài liệu dày Dương đặt vào tay ước lượng, bên trong hẳn là tiền mặt, xem trọng lượng cũng không nhẹ, ít nhất cũng phải có mấy nghìn giọng điệu của cô ta, số tiền này hẳn là của Tiểu Ngũ, anh liên tưởng đến thói quen chi tiêu dè sẻn của Tiểu Ngũ nên cũng đoán sơ lược vấn Dương hỏi thử "Sao cô không đưa trực tiếp cho cậu ấy?""Anh ấy không chịu gặp tôi, tôi biết, nhất định là anh ấy tức giận chuyện tối qua, tôi không trách anh ấy!"Triệu Dương có thể nhìn ra dường như cô ta có chuyện khó nói "Sở dĩ hôm qua cô không nói thật, có phải vì trong tay anh Đao kia đã có được thứ gì đó không?"Nghe đến đây, sắc mặt cô gái thay đổi rõ rệt "Không, không có gì, chuyện đó... anh Dương... tôi đi trước đây!"Triệu Dương còn định nói gì đó, nhưng cô gái đã nhanh chân rời chưa kịp đuổi theo thì bỗng nhiên bị người ta gọi một giọng nữ trong trẻo "Anh Dương!"Triệu Dương quay lại nhìn, lần này là người quen tên là Tiểu Ngọc, làm tiếp khách ở Huy Hoàng, thỉnh thoảng đóng vai những cô hầu gái đi tiếp rượu, cô ta chính là người tiếp Từ Tam hôm nay, nghe Từ Tam lải nhải đến trưa, cứ mười câu thì hết chín câu là về cô ta."Anh Dương, anh còn để ý tới cô ta làm gì!"Tiểu Ngọc vừa nói, vừa vươn cổ nhìn về phía cô gái vừa Dương thấy kỳ lạ "Hai người quen biết à?"Sau khi hỏi xong, anh bỗng nhiên thấy mình hỏi thừa, cô gái lúc nãy cũng làm ở Huy Hoàng, hai người không biết nhau mới là lạ!Giọng điệu của Tiểu Ngọc mang theo mấy phần xa cách "Quen, mà cũng không thân, cô ta mới đến chưa được bao lâu”."Đi, vào trong rồi nói".Triệu Dương vừa nói vừa bước vào quầy Ngọc chủ động nói "Anh Dương muốn uống gì, hôm nay em mời!"Triệu Dương hoài nghi nhìn cô ta, bây giờ tâm trạng anh cũng buồn phiền, đúng là muốn uống ít rượu giải điều tại sao cô gái này lại muốn mời anh?Tiểu Ngọc nhìn ra nghi ngờ của Triệu Dương "Anh Dương, anh chắc không biết, bây giờ anh là anh hùng của Huy Hoàng chúng em, có thể mời anh uống rượu là vinh hạnh của em!"Triệu Dương cười ha hả "Nói xem, sao một ngày không gặp mà tôi đã thành anh hùng rồi?"Anh cũng không thích cái danh "Anh hùng" này lắm, nếu được, anh tình nguyện làm một người có trí dũng, để bản thân và những người bên cạnh không phải chịu thiệt anh hùng không giống vậy, anh hùng luôn phải hy sinh bản thân để bảo vệ cho tập Ngọc gọi một ly rượu, vẻ mặt vô cùng sùng bái nói "Bởi vì anh lợi hại, ngay cả anh Đao cũng không sợ! Hôm qua các anh bị cảnh sát đưa đi, tất cả đều nói rằng các anh sẽ không thể ra ngoài được, kết quả nửa giờ sau các anh đã được trả tự do!"Triệu Dương bật cười, có vẻ như mấy tên bảo vệ bị bắt vào cục cảnh sát với anh lúc trở về đã hết lời khen ngợi anh."Anh Dương, rốt cuộc anh là ai? Ngay cả loại côn đồ như anh Đao mà cũng sợ anh, hơn nữa anh đến cục cảnh sát mà cứ như đi về nhà vậy?""Cô còn trẻ mà trong đầu lắm mưu mô thế? Tôi không phạm pháp, tình tiết vụ án cũng rõ ràng, đương nhiên là được thả ra, chứ không phức tạp như cô nghĩ đâu”."Chậc, chậc, chậc, anh Dương, anh đừng gạt em, anh đập ba chai rượu vào đầu anh Đao mà là chuyện nhỏ à? Nếu đổi thành người khác, không chết thì cũng chỉ còn nửa cái mạng!"Triệu Dương không muốn bàn về chuyện này nữa nên đổi chủ đề "Đúng rồi, cô gái vừa đứng ở cổng nói chuyện với tôi tên là gì?""Cô ta hả, tên là La Thiến, không cùng nhóm với chúng em".Triệu Dương cảm thấy kỳ lạ "Đều là đồng nghiệp cùng công ty, sao còn kết bè kéo phái?"Tiểu Ngọc vội vàng giải thích "Nhưng mà không giống, bọn họ làm bán thời gian, còn chúng em là toàn thời gian, là nhân viên chính thức!"Triệu Dương không hiểu Ngọc bật cười "Anh Dương, sao anh ngốc thế? Chúng em là chính thức chỉ tiếp rượu, ca hát với khách, còn bọn họ thì...”Tiểu Ngọc không nói hết, nhưng Triệu Dương cũng hiểu ta đột nhiên xích lại gần và nói "Anh Dương, sao anh quan tâm cô ta thế, thích cô ta rồi à?""Cô nghĩ đi đâu vậy? Tôi chỉ cảm thấy hình như cô ta có nỗi khổ riêng thôi"."Chuyện này thì em không rõ, có điều em nghe người ta nói, hôm nay người của anh Đao vẫn đang tìm cô ta đấy!"Triệu Dương còn định hỏi nữa, Tiểu Ngọc đã đổi chủ đề "Anh Dương, chắc anh không biết, có rất nhiều cô gái trong nhóm chúng em yêu thích anh, nếu anh muốn có bạn gái thì em có thể giới thiệu cho anh! Nói đi, anh thích kiểu con gái nào?"Triệu Dương cười gượng "Tôi đã có gia đình rồi".Tiểu Ngọc tỏ vẻ thất vọng "Thật hay giả vậy? Có phải là tổng giám đốc Vương không?"Triệu Dương liếc mắt "Không phải, đừng đoán mò, nhanh đi làm việc đi!"Tiểu Ngọc lè lưỡi, đặt một tờ nhân dân tệ lên bàn, nói với nhân viên pha chế “Ly này em mời!"Nhân viên pha chế xông tới "Anh Dương, Tiểu Ngọc là đóa hoa của chúng tôi đấy, tôi thấy là cô ấy có ý với anh rồi!"Triệu Dương trợn tròn mắt, sao vừa mới qua một đêm mà anh lại trở nên nổi tiếng thế này?Ngồi chưa đến nửa phút mà cũng bị nhân viên pha chế này nhận rượu này hơi tẻ nhạt, anh liền hỏi "Tổng giám đốc Vương đang ở đâu?"Người phục vụ chỉ "Chắc là trong văn phòng, tôi vừa thấy cô ấy vào trong".Triệu Dương kín đáo bỏ tiền cho nhân viên pha chế "Ly này tôi tự trả, tờ kia lát nữa trả lại cho Tiểu Ngọc".Nhân viên pha chế không để ý "Này, anh Dương, anh khách sáo với cô ấy làm gì? Đám con gái này kiếm tiền rất dễ, đã trả tiền rồi thì anh cứ uống thôi chứ?”Triệu Dương nhìn chằm chằm hắn một lúc "Tôi chưa từng tiêu tiền của phụ nữ! Còn nữa, Tiểu Ngọc kiếm tiền rất vất vả, tiền này cũng sạch sẽ, sau này nói chuyện chú ý một chút, lỡ truyền đến tai con gái người ta sẽ khiến họ tổn thương!"Thấy bóng lưng của Triệu Dương đi lên lầu, nhân viên pha chế mắng một câu "Hừ, giả bộ con khỉ!"Hắn nói xong liền cất tiền vào túi mình, đúng lúc này, một bóng người bước nhanh tới!
Thành phố mới lên đèn, ánh sáng lờ mờ tạo cho trang viên Vân Đỉnh một vẻ mờ mờ, ảo người đàn ông và phụ nữ có mặt ở đó đang tìm kiếm đối Triệu Dương ra và vào không thu hút sự chú ý của bất kỳ đưa mắt nhìn về phía sân khấu giữa bãi cỏ, không thấy Tô Linh, cũng không thấy bóng dáng Ngụy Đông Minh mắt nhìn lên trêи, một bóng hình tuyệt đẹp được phản chiếu qua cửa sổ trêи tầng giác mách bảo anh rằng đó nhất định là Tô né tránh vệ sĩ của trang viên, chỉ cần vài cú xoay sở, anh đã vào được bên trong từ ban trong giai điệu của điệu waltz, là tiếng cãi vã trong Đông Minh đóng cửa phòng lại, giọng nói hống hách và tàn nhẫn “Cởi quần áo ra!”Tô Linh ôm vai và nói “Đông Minh, anh uống say rồi.”“Tôi nói rồi, mẹ kiếp, tôi bảo cô cởi quần áo ra cơ mà!”Ngụy Đông Minh gầm lên, hai con mắt đỏ Linh lùi lại theo bản năng, cô đã quen với sự tao nhã lịch sự của Ngụy Đông Minh, mặc dù nói là không thích nhưng cũng không hẳn là ghét người đàn ông trước mặt khiến cô cảm thấy hơi xa có phải là bộ mặt thật của hắn không?Một khi có được lợi thế, thì kẻ tiểu nhân sẽ ngay lập tức tự đắc sao?Ngụy Đông Minh hỏi “Sao? Tên bảo vệ quèn kia có thể nhìn còn tôi là chồng sắp cưới của cô thì lại không được nhìn, không được sờ à?”“Vô liêm sỉ!”Tô Linh quay đầu đi, những giọt nước mắt tủi nhục trong khóe mắt khẽ tuôn đường là đại tiểu thư của nhà họ Tô, tuy rằng gia đình đã lụi bại nhưng cô chưa từng phải chịu nhục nhã như vậy?“Mẹ nó, con tiện nhân kia, còn giả vờ ngây thơ làm gì? Vẫn còn nghĩ mình là đại tiểu thư cao quý của nhà họ Tô à? Tất cả mọi người đều phải quỳ phục dưới chân cô như là một con chó Bug? “Ngụy Đông Minh bước tới và bắt đầu giằng phản kháng của Tô Linh càng khiến hắn tức giận, trong lúc giằng co, hắn đã vung tay tát Linh bị đánh, loạng choạng ngã xuống Đông Minh cầm lấy ly rượu vang, uống một hơi cạn sạch, một tay kéo cà vạt, tay kia đập chiếc ly xuống lẽ bởi vì rượu, hai má của hắn đỏ hết cả hắn nhìn xuống giường, thì ngay cả hơi thở cũng trở nên nóng nay Tô Linh mặc một chiếc váy dạ hội xẻ cao, cơ thể nuột nà không tì vết, đặc biệt là đường cong của đôi chân thon thả, giống hệt như một tác phẩm nghệ thuật hoàn run rẩy đưa tay nắm lấy, ban đầu là với chiếc tất chân mỏng manh, sờ vào thấy mịn màng lại còn ấm Đông Minh thở dốc, hắn đã đợi mười hai năm qua, chưa từng vượt quá giới hạn, chính là để chờ đợi giây phút ngày hôm nay!Nghĩ đến thân thể hoàn mỹ trước mặt đã bị người đàn ông khác nhanh chân chiếm lấy trước, hắn nổi giận lôi đó, lại lóe lên một sự phấn khích bệnh hoạn!Với đôi mắt đỏ hoe, Ngụy Đông Minh xé một góc mảnh ren đen lộ ra dưới chân váy, dường như đây là nguồn gốc khích thích người ta phạm tội, ngay lập tức nuốt trọn lý trí cuối cùng của hắn trong chốc Linh vùng vẫy ngồi dậy, giơ tay định tát Đông Minh siết chặt cổ tay mảnh khảnh của cô trong lòng bàn tay, tàn nhẫn nói “Tình hình của nhà họ Tô bây giờ như thế nào, cô hiểu rõ hơn tôi, tôi đã chuẩn bị đủ ba tỷ, bây giờ cô tự cởi hay là tôi cởi giúp cô! Cô phải suy nghĩ cho kĩ!”Nói xong, hắn từ từ buông lỏng cổ tay Tô Linh mắt nhìn nữ thần cao quý từng bước trượt xuống vực thẳm của sự tha hóa, còn sung sướиɠ hơn tự tay xé áo của cô!Đúng lúc này, có tiếng cửa sổ gió thổi qua, Tô Linh rùng mình ớn quay đầu lại nhìn, lại nhìn thấy một cảnh tượng đáng kinh đi vào là Triệu Dương, như một vị thần từ trêи trời rơi xuống mặt anh vô cùng u ám, nhưng trong mắt lại bình tĩnh đến đáng sợ!“Là mày?”Ngụy Đông Minh thầm khó chịu vì bị người khác xen ngang, đồng thời cũng bị sốc, nếu thằng này đã xuất hiện ở đây tức là nó đã qua mặt được đám người dù vô cùng tức giận, nhưng hắn không phải là một kẻ ngu dễ bị kϊƈɦ ta có thể dễ dàng giải quyết năm sáu tên côn đồ thì bản thân mình cơ bản là đấu không lại anh Đông Minh vừa bước ra ngoài vừa kêu to “Người đâu…”Triệu Dương liếc nhìn đầu giường, nói là không quan tâm, nhưng khi nhìn thấy nước mắt trêи mặt Tô Linh cùng góc váy bị xé nát, lửa giận vẫn bốc lên không thể nào kềm chế lại khớp ngón tay kêu “rắc rắc”, anh đấm thẳng vào mặt Ngụy Đông Đông Minh còn chưa kịp mở miệng, răng cửa gãy cùng máu thịt đã bị tắc lại nơi cổ họng, khiến hắn không nói được lời Dương một tay nắm lấy quai hàm hắn và nhắc bổng hắn chân Ngụy Đông Minh huơ huơ trong không trung, nuốt đống răng gãy cùng máu thịt xuống, yết hầu như bị đứt, lồng ngực đau như lửa Dương cười khẩy, đấm vào bụng dưới của hắn, đấm đến từng thớ sau mạnh hơn cú trước!Ngụy Đông Minh nôn ra liên tục, những chiếc răng gãy vừa nuốt vào cùng với nước bọt và máu giờ lại phun ra, còn kèm theo những mảnh nội nháy mắt hắn đã rơi vào trạng thái nửa sống nửa chết!Sau đó, cùng với một cú đá, Ngụy Đông Minh theo đó bị đá bay cửa gỗ rắn chắc chất lượng cao bị anh đập vỡ trong tích tắc, trêи hành lang đột nhiên trở nên hỗn loạn!Triệu Dương mặc kệ vết máu trêи mặt, quay đầu nhìn Tô Linh “Cô không sao chứ?”Tô Linh quay đầu lại “Không phải lo cho tôi! Lúc nãy anh bỏ đi rất hiên ngang sao giờ lại quay lại làm gì?”Cô thẳng thắn mắng mỏ nhưng nước mắt lại không ngừng Dương nhìn mà thấy thương, cũng không thể mặc kệ, đưa tay ra nói “Đi với tôi.”Tô Linh ngơ ngác hỏi “Đi đâu?”Triệu Dương khẽ cau mày “Đi đâu cũng được, nhưng trước tiên hãy rời khỏi đây đã.”“Rời khỏi đây?”Tô Linh cười đến ngây ngốc, ánh mắt như xuyên thấu lòng người, “Đây là nhà họ Ngụy, người đàn ông vừa rồi anh vứt ra ngoài chính là vị hôn phu của tôi! Đi cùng anh? Anh muốn tôi sau này phải làm sao đây?”Cô không nói nửa lời, cứ thế không danh không phận mà bỏ đi với anh, tôi phải giải thích thế nào với nhà họ Tô đây?Lẽ nào anh không sợ thiên hạ đại loạn à?Triệu Dương nghiêm túc nói “Sau này tôi sẽ nuôi cô!”Tô Linh sững sờ, vô thức vươn tay hận cũng đã muộn, cô đã bị Triệu Dương bế lên, sau đó khoác lên người cô một chiếc áo khoác rất nặng, nhưng khi mặc vào lại rất ấm, mang đến cho cô cảm giác an toàn khó hiểu.“Chết tiệt, mẹ nó, thằng họ Triệu kia, chỗ của ông đây, mày muốn đến thì đến, đi thì đi chắc?”Cánh cửa gỗ bị đá một cước vỡ tung Dương quay lại toán người bước vào, bọn họ mặc trang phục màu đen của vệ sĩ chuyên nói là Ngụy Đông Minh, và hắn đang được dìu vào liếc nhìn Tô Linh cảnh cáo “Muốn đi à? Đi đâu?”Tô Linh chết sững tại này, mặt của Ngụy Đông Minh đầy máu, và nụ cười của hắn trông vô cùng gớm Linh run lên khi bị hắn nhìn, tất cả dũng khí mà cô có được đều biến mất ngay lập rồi, cô có thể đi đâu?Một khi rời khỏi đây, nhà họ Ngụy nhất định sẽ không công nhận thân phận của không có sự hỗ trợ của nhà họ Ngụy, nhà họ Tô có lẽ sẽ không cầm cự được qua đêm lúc đó, bị cô lập hoàn toàn, liệu Thiên Châu có còn chỗ dung thân cho cô không?Triệu Dương thấy cô do dự cũng không thúc Linh đang muốn chùn bước thì đột nhiên nhìn thấy bóng lưng của Triệu đó có một vết thương, giống như vết dao, dài đến nửa thước và đang chảy máu đầm cô đau nhói như bị kim châm, cô vô thức hỏi “Anh thật sự định mang tôi đi? Không cần biết hậu quả thế nào?”Triệu Dương hít sâu một hơi “Chỉ cần cô muốn!”
Tác giả Thể loại Đô Thị, Ngôn TìnhNguồn FacebookTrạng thái Đang raSố chương 290Ngày đăng 2 năm trướcCập nhật 2 năm trước Là người sống sót quay về từ mưa bom bão đạn, Triệu Dương chỉ mong muốn trải qua cuộc sống bình lặng cùng với công việc làm bảo vệ trực đêm tại khu biệt thự cao cấp điều một sự cố bất ngờ xảy ra, khiến mong muốn của anh không nào thực hiện đoạnThấy cô ngồi khóc như vậy Triệu Dương cũng bực, có lòng tốt đưa người say về nhà, ngờ đâu lại xảy ra cơ sự này, anh không hiểu được là tại sao nữa!Nhớ lại được chuyện đã xảy ra đêm qua, Tô Linh cũng ngừng khóc “Anh quát cái gì mà quát?”Triệu Dương thở dài nói “Cô yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc này.”Tô Linh lau nước mắt đáp “Anh chịu trách nhiệm sao? Anh lấy cái gì ra để mà chịu trách nhiệm chứ?”Đôi mắt trong veo ấy, lóe lên một ánh mắt lạnh lùng ghê người.
Ngụy Đông Minh thấy có gì đó không ổn, vội vàng ngắt lời “Tô Linh, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, một khi ra khỏi cánh cửa này, sự sống chết của nhà họ Tô sẽ không còn liên quan gì đến tôi nữa.”Thấy Tô Linh do dự, hắn trở nên tức giận, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau kêu ken chỉ tay vào Triệu Dương, quát “Giết chết hắn trước cho tao.”Một gã đàn ông vạm vỡ lập tức chặn đứng ở Dương ngẩng đầu lên nhìn, người đàn ông này cao gần hai mét, cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân toát ra sát khí đầy nguy cần bất kỳ ai phải nhắc nhở, anh cũng có thể cảm nhận được áp lực đến từ trêи khuôn đàn ông vạm vỡ cười khẩy, nói “Muốn chạy sao?”Triệu Dương chậm rãi tiến về phía trước “Cút đi!”Gã đàn ông vạm vỡ sải bước đi tới “Hỏi nắm đấm của tao trước đã!”Hắn ta hạ giọng, nắm đấm vụt qua cùng với tiếng gió Dương không hề nhúc nhích, cho đến khi nắm đấm đến ngay trước mặt, anh mới bước lên, dễ dàng tránh được cú đàn ông vạm vỡ thúc cùi chỏ và nện thẳng Dương dừng lại, giơ tay chống nỏ, không chút thủ đoạn hoa mỹ, liền mạnh mẽ chống trả!Bốp!Âm thanh bị bóp nghẹt dường như đập vào Linh nghe vậy thì vô cùng hoảng hốt, cô chưa kịp thở thì Triệu Dương đã dùng sức trượt về phía sau nửa chân lên, một cú đá vụt ra không hề báo trước!Cú đá này đầy sức mạnh, gã đàn ông vạm vỡ không kịp né, suýt chút nữa bị đá văng ra xa, rồi tưởng chừng như cơ thể bị bay mất cánh tay Dương giáng xuống ba cú đấm liên tiếp, ép hắn vào góc Đông Minh thấy vậy vô cùng kinh hãi, gần như nghiến nát hàm có thể nhìn ra Triệu Dương khá liều mạng, nắm đấm cứng rắn, mỗi một động tác đều dùng hết sức lực, nhìn thấy gã đàn ông vạm vỡ không nhịn nổi mấy hừ lạnh một tiếng, hai gã côn đồ trông rất hung tợn lập tức bước ra ngay sau lưng hắn thấy thân thủ nhanh nhẹn của Triệu Dương, gã côn đồ đi trước nhếch mép chế nhạo, từ sau thắt lưng lấy ra một con dao rựa quấn giấy báo, xé tờ báo rồi chém thẳng vào ngực hắn!Nhìn thấy ánh sáng của con dao, Tô Linh hoảng sợ đến mức câm nín không nói lên Dương không dám bất cẩn, đè chặt chân xuống đất, lấy đà nhào sang một bên, tránh được sự chặt chém của đối đó, một bàn chân làm trụ, quét ra ngoài, và lòng bàn chân đập vào khớp khuỷu tay của gã côn đồ đang lao tới với một lực lớn!Đùng!Một tiếng kêu giòn vang, cánh tay của gã côn đồ mềm ra, và sắc mặt ngay lập tức trở nên tái Dương lấy người đè lên, đấm vào cổ họng, cùng lúc đó tay phải kéo mạnh về phía sau, toàn bộ động tác đều trôi chảy, không có chút ngập ngừng!Một tiếng nổ vang lên!Gã côn đồ bị Diệp Phàm ném ra ngoài, đập vỡ một ô cửa sổ cách đó không ngã này không chỉ đẹp mắt mà còn gây sốc!Gã côn đồ đằng sau còn đang sửng sốt, Triệu Dương đột nhiên dùng lực, đấm thẳng vào mặt đám im lặng như tờ, nhìn thấy có người có thể đánh nhau, chưa nhìn thấy có người biết đánh nhau như vậy, nếu không phải lập trường không đúng, e rằng sẽ có người vỗ tay ngay lập tức!Tô Linh cũng không ngờ rằng cuộc đấu tay đôi giữa những người đàn ông lại thô bạo như vậy, cô nhìn tràn đầy nhiệt kỳ lạ là cô lại có cảm giác khác với người nhân viên bảo vệ nhỏ bé gã côn đồ còn lại liếc nhìn nhau, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc và sợ hãi.“Tao nói rồi, cút ngay!”Triệu Dương nhìn chằm chằm vào mấy gã côn đồ đang rục rịch ở cửa, bóng lưng không thể coi là cao lớn bỗng chốc trở nên mạnh Đông Minh sớm đã không biết phải trốn ở đâu, một đám côn đồ không người cầm đầu tự động tách nhau mỗi tên một Dương bước đi về phía trước, Tô Linh theo sau đầu tiên trong cuộc đời hai mươi năm sống theo đúng khuôn phép của cô trở nên đặc sắc nhờ có sự xuất hiện của một người đàn ông.......Trang viên Vân Đỉnh là địa bàn của Ngụy Đông Minh, Triệu Dương không dám ở lại quá mở cửa xe, dìu Tô Linh vào ghế anh vừa ngồi lên xe, một con dao găm đâm lên từ phía sau.“A!””Tô Linh sợ hãi hét toáng lên, con dao găm đã kề vào cổ Dương đột ngột quay người lại, chưa kịp di chuyển đã nghe thấy một âm thanh cảnh cáo lạnh lùng.“Cấm nhúc nhích! Có người bảo tao dạy dỗ mày, nếu mày ngoan ngoãn nghe lời, cô ta sẽ không sao.”Triệu Dương liếc nhìn kính chiếu hậu, phía sau ghế lái có một người đàn ông khuất dạng, không nhìn rõ mặt, nhưng cầm con dao trêи tay rất chắc chắn, không giống một người mới vào kiếp!Sơ suất rồi!Sự trả thù của nhà họ Ngụy đúng là đến quá nhanh!Anh không kịp hối hận, người này không yếu, cho dù phát hiện trước, anh hoàn toàn cũng không kịp phản nghĩ trong đầu quay cuồng, tay vẫn vững sát thủ lạnh lùng nói “Tao biết thân thủ của mày rất tốt, cứ làm theo lời tao nói, nếu dám động đậy linh tinh tao sẽ cho cô ta đổ máu ngay tức khắc!”Như một lời cảnh cáo, tên sát thủ ấn con dao trêи tay dao thực sự sắc bén, cổ Tô Linh bị cứa đứt một vết ngay lập tươi theo lưỡi dao chảy xuống, nhuộm đỏ tấm ngực trắng của Tô sát thủ vẻ mặt thích thú “Một người phụ nữ xinh đẹp như vậy mà lại chết như thế…….thật đáng tiếc?”Triệu Dương hai mắt đỏ au, cố gắng nhưng vẫn bất lực không thể làm nóng, khởi động, và chiếc Ferrari nhanh chóng tan vào màn đêm.......Trang viên Vân Đỉnh nằm ở lưng chừng núi, đường núi quanh co, có thể mơ hồ nhìn thấy ánh đèn neon dưới chân trước sau không có xe, tên sát thủ hạ giọng “Dừng xe bên đường!”Triệu Dương toàn thân căng thẳng, chân chậm rãi đạp thời cơ đã đến, tên sát thủ đánh ngất Tô Linh, dùng con dao găm trêи tay đâm Triệu thấy động tĩnh phía sau, Triệu Dương không kịp nghĩ gì nữa, dừng xe chính là chết!Trước khi tên sát thủ đến gần, lòng bàn tay đang nắm vô lăng của anh đột nhiên siết chặt, và anh nhấn ga hết mức!Tay trái bẻ lái và đầu ngả ra thời, tay phải nhanh như chớp túm chặt cổ tay của tên sát thủ một cách chuẩn năm trong quân đội đã rèn luyện cho anh kỹ năng chiến đấu và phản xạ tuyệt vời, bốn động tác gần như hoàn thành trong một lần, không chút chần đối phương phát hiện ra ý đồ của mình, tên sát thủ hung hăng khua con dao găm, muốn một phát cắt đứt mạch máu của Triệu hắn không thể ngờ rằng Triệu Dương lại dũng mãnh như vậy, không chỉ bộc phát sức mạnh mà tay anh cũng rất lợi hại, cổ tay cầm con dao găm của hắn bị Triệu Dương siết chặt, thậm chí còn không cử động được chút nào!Tên sát thủ cũng không hề do dự, lạnh lùng hô một tiếng, tay trái từ phía sau vòng ra, dùng cánh tay siết chặt cổ Triệu đấu tranh tuyệt vọng bắt đầu trong chiếc xe chật chội!Ngộp thở!Não thiếu oxy!Không đến nửa phút, mặt Triệu Dương đỏ bừng lên, trêи trán nổi lên mạch máu gân guốc, đồng tử giãn, tình trạng nguy kịch!Chiếc xe ô tô lạng lách trêи đường cao tốc nhìn có vẻ như sắp lật đến tình trạng nguy cấp, Triệu Dương nhìn thoáng qua thấy một cái cây bên đường, không thể quan tâm nhiều điều khác nữa, liền bẻ lái đâm về hướng tiếng “đùng” lớn vang đầu xe bị đập mạnh và móp nhiều chỗ, phần máy bốc khói, tất cả túi khí đều bung hết ra, xe bẹp dúm, bên trong xe là một mớ hỗn Dương đâm một cú ba hồn bảy vía, may thay dây an toàn đã kéo anh tên sát thủ kia lại không được may mắn như vậy, hắn bị văng ra khỏi hàng ghế sau do va chạm cực lớn, đầu đập vào kính chắn gió, còn mặt thì đầy máu!Triệu Dương hít một hơi thật dài, tai qua nạn khỏi!Anh mở to mồm hít thở không khí, không kịp vui mừng mà vội cởi dây an toàn và nhảy ra khỏi tiên anh kiểm tra tình trạng của Tô Linh, sau đó dìu cô ra khỏi Linh xoa trán, ý thức dần dần tỉnh lại.“Đau quá!”Triệu Dương an ủi “Không sao rồi.”Tình trạng của Tô Linh không được tốt, anh vốn dĩ muốn tìm người giúp đỡ nhưng hoàn toàn không có xe nào chạy qua bên là vách núi, một bên là cây to đung đưa theo gió, lá cây vang lên những tiếng “rì rào”.Nhớ đến tên sát thủ kia, Triệu Dương vội vàng quay lại, mạch vẫn dù đối phương rất nghiêm trọng nhưng hắn ta chưa hề tiết lộ thông tin hữu ích nhiên không khó để đoán ra chủ nhân đứng sau màn kịch này chính là Ngụy Đông Minh!Ngoài hắn ra, không ai khác muốn đưa anh vào chỗ chết, cũng không ai có bản lĩnh ứng đầu tiên của anh là báo cảnh sát, bắt cóc không phải là tội danh đơn giản, cho dù không kéo được Ngụy Đông Minh xuống nước nhưng ít nhất cũng bóc mẽ được bộ mặt thật của hắn khi sờ vào túi anh mới nhớ ra rằng điện thoại đã được khóa trong phòng thay đồ ở phòng thoại của Tô linh lại không biết rơi đâu tình cờ, một giọng nói vang lên từ phía sau “Tôi thực sự điên rồi, lại đi tin vào những lời vô nghĩa của anh.”Sau khi cơn khủng hoảng qua đi, Tô Linh rất hối hận vì sự bồng bột vừa dù đã tạm thoát khỏi những rắc rối của cuộc hôn nhân, nhưng tiếp theo phải làm sao đây?Sự trả thù của nhà họ Ngụy khiến cô cảm thấy không thể chống trả!Hơn nữa nhà họ Tô e rằng cũng loạn lên như bát cháo lòng?Bây giờ ngẫm lại, chấp nhận lời cầu hôn của Ngụy Đông Minh cũng không phải là chuyện thòi một chút thì có đáng là gì?Ít nhất hắn ta vẫn yêu cô, chỉ cần cô bằng lòng hạ mình, hắn tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn, bỏ mặc khó khăn của nhà họ giờ thì tốt rồi, đúng là tiến thoái lưỡng Dương vốn dĩ còn có lòng tốt an ủi cô vài câu, nhưng nghe được những lời này, mặt anh lập tức tối sầm ngáo à!Việc này có liên quan gì đến ông mày đây?Tô Linh chau mày hỏi “Anh nói gì cơ?’Tuy rằng Triệu Dương không nói thành tiếng, nhưng cô mơ hồ nghe thấy được điều Dương lớn giọng “Tôi nói, cô đáng lẽ nên cảm ơn tôi mới phải!”Tô Linh kiềm chế cơn giận “Cảm ơn anh? Tôi bây giờ đến bước đường này, còn phải cảm ơn anh sao?”Cô từ nhỏ đã là thiên kim tiểu thư, trước đêm nay, đến cả Ngụy Đông Minh cũng phải cung kính trước mặt cô, làm sao cô có thể chịu được tính cách của Triệu Dương nhắc nhở cô “Nếu không nhờ tôi, cô sẽ không thể nhìn rõ bộ mặt thật của Ngụy Đông Minh!”Tô Linh châm chọc, nói “Ngụy Đông Minh có thế nào đi chăng nữa, cũng tốt hơn anh gấp vạn lần!”Triệu Dương bỗng dung thấy khó chịu trong lòng, nhất là khi bị Tô Linh đem ra so sánh với Ngụy Đông ta đường đường là người kế nghiệp tập đoàn Ngụy Thị, trị giá trêи chục anh?Một quân nhân đã xuất ngũ, phí bồi thường chuyển việc đã lấp đầy vào lỗ hổng của bệnh viện đến cả làm công việc bảo vệ ở trong khu biệt thự cũng bấp bênh, lấy gì ra so sánh với Ngụy Đông Minh cơ chứ?Vài ngày nữa là đến ngày phát lương rồi, bây giờ anh đang cần gấp khoản tiền hai ngày nay lại xảy ra chuyện như vậy, cũng không biết Tôn mập có đến làm phiền anh càng nghĩ càng đau đầu, cũng không thèm nhìn sắc mặt của Tô Linh “Vậy cô quay về tìm hắn đi!”“Đi thì đi!”Tô Linh cũng không biết sức mạnh đến từ đâu, đứng dậy và quay mới đi được hai bước thì đế giày bị gãy, chân cũng khuỵu xoa cổ chân, đau đến mức nước mắt trực trào ra “Triệu Dương anh là kẻ khốn nạn, ngoài việc ức hϊế͙p͙ tôi, anh còn có bản lĩnh gì nữa?”Triệu Dương thầm chửi một tiếng ngu ngốc, so đo với một người phụ nữ làm gì?Anh đang định bước đến dìu cô, đột nhiên nghe thấy tiếng động từ trong tiếng “ka ka”!Triệu Dương dựng tóc gáy, cả người lập tức trở nên căng thanh này quá quen thuộc, đó là tiếng bu lông bóp cò khi viên đạn chết tiệt được nạp vào!
Triệu Dương không ưa nổi cái bản mặt này của hắn, đoán rằng chắc hắn vừa mới vào đó để mách lẻo, còn lý do là gì không cần nghĩ cũng là thấy anh và Khổng Nguyệt đi gần nhau nên mới ôm tâm lý ghen tỵ đi phá Dương thầm hừ một cái, nhưng trên mặt vẫn tươi cười vui vẻ “Vâng, đúng là có chuyện vui, hẹn ngày rảnh rỗi mời tổ trưởng Hàn đến uống rượu cưới của tôi và Khổng Nguyệt”.Tổ trưởng Hàn tím mặt, hắn biết quan hệ giữa Triệu Dương và Khổng Nguyệt không bình thường, nhưng không ngờ hai người lại tiến triển nhanh như thế này, thậm chí đã bàn đến chuyện cưới xin rồi!Khổng Nguyệt cũng ngây người tại chỗ, trong lồng ngực cô giống như có một con nai chạy qua, tim đập “thình thịch” không Dương cười ha ha, vỗ vai tổ trưởng Hàn nói “Tổ trưởng Hàn, đang đùa anh thôi, anh xem anh tưởng là thật kìa, sao tôi xứng đôi với thư ký Khổng chứ?”Tổ trưởng Hàn muốn nói biết điều là tốt, nhưng chưa kịp mở miệng thì cảm thấy bàn tay to đặt trên vai giống như sắt thép, đè mạnh lên xương bả vai, làm hắn đau đến nỗi sắc mặt trắng Triệu Dương vẫn tươi cười vui vẻ, không ai nhìn ra sơ trưởng Hàn không tiện nổi giận, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi để trong bụng, miễn cưỡng đối phó vài câu rồi vội vã tạm Dương chưa hả giận, nhìn bóng lưng của hắn và nói “Tiểu Nguyệt, tên họ Hàn này là một kẻ tiểu nhân, sau này nếu hắn còn dám giở trò với em, em cứ nói anh để anh xử lý hắn!”Khổng Nguyệt vẫn còn đang ngây ngẩn, nghe thấy Triệu Dương nhắc lại mới vội vã gật đầu “À vâng… em biết rồi…”Triệu Dương dồn toàn bộ tâm trí để suy nghĩ, lát nữa nên đối phó với trưởng phòng Khương như thế nào, cũng chẳng chú ý đến vẻ mặt thất vọng thoáng qua của Khổng theo tiếng gõ cửa vang lên, người bên trong rất nhanh đã đáp lại.“Mời vào!”Triệu Dương ngẫm một lát, là một giọng nữ rất trong trẻo, từ giọng nói có thể đoán được tuổi tác không người vào phòng, rất nhanh Khổng Nguyệt đã khôi phục trạng thái bình thường, nở nụ cười chuyên nghiệp trên môi, giọng nói vô cùng chuẩn mực “Trưởng phòng Khương, đây là Triệu Dương, tôi đưa anh ấy đến thực hiện quy trình nhân sự”.“Ồ, cậu là Triệu Dương à?”Trưởng phòng Khương đang cặm cụi ngẩng đầu lên, mắt nhìn về phía Triệu Dương cũng đưa mắt nhìn qua, không ai mở miệng, ánh mắt hai người giao Dương hơi bất ngờ, anh vốn tưởng rằng trưởng phòng Khương hẳn là một phụ nữ trung niên chua ngoa cay nghiệt, thậm chí dáng người mập mạp với mái tóc xoăn sóng và giọng nói ồm ồm khản quả vừa nhìn và hình ảnh tưởng tượng trong đầu khác biệt quá phòng Khương trước mắt thân hình thon thả, mái tóc ngắn xoã ngang vai, dáng vẻ không hề xấu mà ngược lại khá là xinh dù cô ta không đứng lên nhưng cảm giác sẽ cao hơn trưởng phòng Uông một chút, hơn cả là tác phong già dặn kinh nghiệm, giơ tay nhấc chân đều toả ra một sức quyến rũ đặc trưng của người phụ nữ trưởng thể dùng cụm từ “vẻ đẹp mỹ miều” để hình cùng Triệu Dương chốt một câu, người trước mắt là một nữ trí thức vô cùng tinh tế, hoàn toàn khác xa hình tượng nữ lãnh đạo cay nghiệt trong tưởng tượng ban phòng Khương cũng không tiếc lời ca ngợi, nói “Cậu là Triệu Dương à? Mấy ngày nay thường xuyên nghe người ta nhắc đến cậu, quả thật dáng vẻ không tầm thường! Thật sự không ngờ phòng bảo vệ của khu biệt thự Đế Uyển chúng ta lại có một chàng trai ưu tú như vậy!”Lời cô ta nói không hoàn toàn là tâng bốc, cô ta đã từng gặp khá nhiều bảo vệ ở khu biệt thự Đế Uyển, cũng có những người trông cường tráng Triệu Dương, nhưng Triệu Dương đã cho cô ta một cảm giác rất đặc không nói nhiều, nhưng đôi mắt lại rất có hồn, là kiểu chỉ nhìn một lần có thể khiến người ta nhớ mãi không nói của trưởng phòng Khương rất dịu dàng, Triệu Dương nghe cô ta nói mà cảm thấy tựa như gió xuân thoảng qua, nhưng trong lòng anh chẳng thả lỏng được, ngược lại xuất hiện sự căng thẳng vô giác mách bảo anh, đây không phải là một đối thủ đơn phòng Khương phất tay “Gì nhỉ, Tiểu Khổng, cô làm việc của mình đi, tôi vẫn còn một số tài liệu phải xử lý, cô đừng đợi ở đây, nhỡ đâu trưởng phòng Uông có việc gì cần tìm cô thì sao? Đừng trì hoãn công việc”.Nói xong, cô ta chỉ tay vào chiếc ghế sofa ở một bên “Tiểu Triệu, cậu ngồi đi đã, đợi tôi làm xong việc sẽ xử lý việc của cậu”.Nghe thấy câu cuối cùng của trưởng phòng Khương, Khổng Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm, cô ta nhìn Triệu Dương với ánh mắt yên tâm rồi mới lui ra Dương cười gượng, anh không dám yên tâm, e là trưởng phòng Khương là một kẻ ác ăn thịt người nuốt cả xương, phải thật cẩn thận, đừng để cô ta chén sạch mình!Anh vừa mới ngồi xuống ghế sofa thì trưởng phòng Khương nói “Tiểu Triệu, phiền cậu giúp tôi lấy tài liệu trên bàn trà qua đây”.Triệu Dương cầm mấy tờ giấy lên, đưa đến trước mặt trưởng phòng Khương một cách ngay phòng Khương nhận lấy, sau đó không nói gì nữa, không bảo anh đợi một lúc, cũng không bảo anh quay về Dương không nghe thấy dặn gì thêm, cũng không chuyển động mà cứ đứng tại chỗ một đến ba phút sau, anh vẫn không nghe thấy bất cứ lời dặn gì khác của trưởng phòng Khương, lúc này anh mới hiểu, thì ra là đang đợi anh ở đây!Ra oai phủ đầu hay là muốn thăm dò đối phương?Trước khi xác định được ý đồ của trưởng phòng Khương, Triệu Dương quyết định không lật mặt cô phải chỉ là đứng thôi sao, trước đây lúc anh đi lính cũng phải đứng rất nhiều, có lần nào không bước trong ba tiếng đồng hồ chứ?Đọ kiên nhẫn à?Anh đâu có sợ người phụ nữ trước mặt!Vì vậy, bây giờ xuất hiện một cảnh tượng kỳ phòng Khương bận rộn với tài liệu trong tay, thỉnh thoảng nhíu mày, thỉnh thoảng làm vẻ mặt kinh ngạc, rồi thỉnh thoảng lắc đầu như thể công việc rất phức tạp, làm thế nào cũng không xử lý Triệu Dương đứng trang nghiêm, đừng nói chân không nhúc nhích một chút nào, ngay cả thân người cũng chưa từng cử mắt nửa tiếng đồng hồ đã trôi phòng Khương lén ngẩng đầu lên, trong lòng không khỏi kính ấn tượng ban đầu với Triệu Dương, cô chỉ nghe em họ của chồng nhắc đến vài lần, vốn dĩ cũng không để tâm, chèn ép một bảo vệ thực tập đối với cô ta mà nói dễ như trở bàn đội trưởng Uông chống lưng thì làm sao? Trên có chính sách, dưới có đối sách, cô ta tìm đại một lý do là có thể chặn đứng thủ tục nhân viên chính thức của Triệu Dương, thậm chí không ai bới móc được chỗ đến mấy ngày nay, sau mấy lần đấu đá nhau với trưởng phòng Uông cô ta mới nhận thức được có gì đó không này trưởng phòng Uông thay đổi, tuy chính trưởng phòng Uông chủ động xin cô ta trước, nhưng cũng ngầm gây áp lực sau lưng cô ngờ, một việc sắp hoàn thành ngay trước mắt thì đột nhiên đổi hướng phòng Uông không những không điều chuyển công tác, ngược lại còn đến tìm cô để hỏi xin cho Triệu biệt hôm nay gặp mặt mới phát hiện, tên bảo vệ quèn được người ta nhắc đến bao nhiêu lần đúng là không hề tầm thường, thảo nào em họ chồng cô ta không chèn ép được cậu chống cự này không chỉ đơn thuần tiêu hao về mặt thể lực, mà còn là một bài kiểm tra khả năng chống chọi với áp Triệu Dương để lộ dù chỉ một chút sơ hở, cô ta sẽ mượn cơ gây khó dễ quả là Triệu Dương cứ thế không cho cô ta bất kỳ cơ hội nào để bới móc lỗi sai.
can ve cua nguoi dep